Hôm nay lớp 11 đã chính thức kết thúc rồi.
Có cái gì đó len lói rất khó nói. Dạo gần đây nó vẫn thường xuất hiện như vậy.
Càng đến gần những ngày tháng cuối cùng của đời học sinh thì lại càng thấy buồn.
Hồi xưa lúc nào cũng mong được làm người lớn, được đi làm, được làm những gì mình muốn.
Nhưng bây giờ chắc do già rồi, tâm lý đổi khác, chỉ muốn được bé mãi, được làm học sinh mãi.
Không thể tưởng tượng được một ngày nào đó, không được đến trường, không có những buổi ngủ quên rồi chạy hộc bơ, không có những tiết học buồn ngủ nhìn nhau hỏi “Mấy phút nữa”, càng ko có tiết giáo viên nghỉ ngồi chém gió thả phanh, không có những giờ kiểm tra thể hiện đoàn kết, không có những giờ 5’ vật vờ căng tin mua được cái bánh ruốc ăn vội, không có những giờ sinh hoạt ngồi nghe thánh ca, ko có những lúc bị đột kích bất ngờ rồi thi nhau vội vàng sơ vin đeo thẻ.. Và điều quan trọng là không được gặp chúng bạn. Nói vậy cũng chả đúng lắm, vì ra trường, vào đại học sẽ có nhiều thời gian tự do hơn, chỉ là không còn cái cảm giác của học trò nữa mà thôi.
Hồi ra trường cấp hai, cảm giác nó khác bây giờ lắm. Chỉ là hụt hẫng thôi, và tiếc nữa, đôi khi rất nhớ, muốn quay về thời ấy.
Còn bây giờ, buồn và sợ.
Lớn rồi sẽ để ý nhiều hơn, để ý đến những câu chuyện bố mẹ nói với nhau, để ý nét mặt lo âu của họ mỗi ngày đi làm về, tự dưng sẽ thấy chả muốn lớn.
Mẹ bảo: “Đời bon chen lắm con ạ, tao thấy mỗi học sinh chúng mày là sướng nhất, chỉ lo học, lo chơi là hết ngày.”
Những còn 1 năm nữa cơ, và còn phải cố gắng rất nhiều, nhưng bây giờ nhìn thấy các anh chị 12 lớp nào lớp nấy chụp ảnh kỉ niệm, viết lưu bút, rồi chia tay này kia, chỉ muốn òa lên khóc.
Có những buổi chả làm gì, chỉ lên mạng tìm thật nhiều những bài hát về tuổi học trò và ngồi nghe mãi.
Cuộc đời này, cho đến năm 17 đây, một trong những điều bản thân cảm thấy tự hào nhất chính là có bạn bè ở bên. Bạn bè thì có lẽ ai cũng có, nhưng ko hiểu sao luôn có 1 sự kiêu hãnh kì lạ là “Bạn bè tôi là tốt nhất.”, bởi thực sự những gì họ giành cho tôi là tất cả sự cảm kích ko thể diễn tả bằng lời được.
Hôm nay nói chuyện với Y, và hỏi Y là tại sao bạn bè xung quanh tớ chả ai yếu đuối để tớ cho mượn vai nhỉ? Y bảo vì bản thân cậu luôn cần người khác an ủi thì chúng tớ mạnh mẽ là đúng rồi.
Nhiều khi cảm thấy bản thân thật vô dụng. Chẳng làm được gì cho bạn bè mà đến lúc yếu đuối lại được bao người ở bên, có bất công cho họ không?
Sắp hết thời học sinh rồi, đến khi vào đại học, rồi đi làm, lập gia đình, họ sẽ thay đổi như thế nào? Có còn ở bên cạnh nhau như bây giờ không? Dạo gần đây hay thắc mắc như vậy.
Ai, hôm nay tâm trạng bất bình thường. =))
Và đã đi đăng kí lớp tập thể dục hè, giảm cân mặc áo dài. =))
희님 - 희철
(via turtledcloud)
(Source: shupashupaman, via heesara710)
Have you guys met Marilyn MonHyuk?
(Source: superandyy, via kyuhyun-obsessed)
(Source: jaehyuks, via quixoticgypsy)
(Source: fyeah2min, via comeonfallenstar)
(Source: vita-mings, via quixoticgypsy)
(via comeonfallenstar)
50 Flawless Namjas: Kim Heechul
Always covering his gorjuss face :3
minho wwith his hyungs
Oh my God Kyu… what are you doing?
kyuchul - requested by kuixiao